Chương Chi Vi tiếp tục sinh sống ở nơi này, chính thức làm em gái của Lương Thục Bảo. Cô không thiếu tiền, ngay buổi tối khi lấy được giấy tờ tùy thân, cô đã âm thầm cho Lương Thục Bảo một thỏi vàng coi như cảm ơn. Đối phương kinh ngạc che miệng, luôn miệng từ chối, rồi đẩy thỏi vàng về phía Chương Chi Vi, lắc đầu: “Chị không nhận được, em lấy nó từ đâu vậy?”
Chương Chi Vi tiếp tục nói dối: "Lúc bỏ trốn em đã lấy nó.”
Chương Chi Vi nhìn cô bằng ánh mắt đáng thương.
Lương Thục Bảo thở dài: "Được rồi... vậy em phải nhớ, sau này không được làm như vậy, được không?”
Chương Chi Vi gật đầu thật mạnh.
“Em cầm lại đi.” Lương Thục Bảo kiên quyết không nhận: "Em còn nhỏ, sau này hay phải dùng đến tiền... Không phải em muốn đi học sao? Mỹ Hoa, em có thể cầm chỗ tiền này đi học mà.”
Chương Chi Vi ngây ngẩn nhìn chị ấy.
“Em là người có học.” Lương Thục Bảo duỗi tay, xoa cánh tay cô. Chương Chi Vi cúi đầu nhìn đôi bàn tay không còn mềm mại của chị ấy, và những vết chai trong lòng bàn tay của chị ấy. “Em đi học đi, Mỹ Hoa, đừng bó buộc mình ở trong thôn làng nhỏ bé này, em cần phải đến những nơi rộng lớn hơn.”
Câu nói này có phần quen thuộc, Chương Chi Vi động lòng, đột nhiên nghĩ đến một chuyện.
“... Em không thể học trong trường công lập, nhưng có thể học thử trường trung học tiếng Hoa.” Lương Thục Bảo nhẹ nhàng nói: “Ngài Lâm Liên Ngọc (Lim Lian Geok) đã dành cho chúng ta cơ hội học trường tiếng Hoa, em phải đi học, phải đến trường.”
Chương Chi Vi cũng không định bỏ học, nhưng chế độ giáo dục của Malaysia có chút bất đồng với những nơi khác.
Có khoảng 27% dân số là người Hoa ở Malaysia, ngôn ngữ chính thức là tiếng Mã Lai, vì từng bị Anh Quốc xâm lược nên tiếng Anh cũng là ngôn ngữ thông dụng. Còn ngôn ngữ thông dụng của người Hoa là tiếng Hoa, nhưng nền giáo dục tiếng Hoa lại không được coi trọng. Tỷ lệ nhập học hàng năm của các trường tiểu học người Hoa chiếm gần 20% tổng số học sinh tiểu học ở Malaysia, nhưng những ngôi trường này chỉ có thể nhận được không quá 2% trợ cấp học phí của chính phủ. Nếu không phải các tổ chức đoàn thể người Hoa quyên góp và trợ cấp, e là những trường tiểu học người Hoa rất khó để tiếp tục duy trì.
Người Malaysia gốc Hoa thuộc mọi tầng lớp chưa bao giờ từ bỏ sự phấn đấu và nỗ lực của mình, trước đây, ông Lâm Liên Ngọc đã bán tài sản của mình, thành lập trường dạy tiếng Hoa và xúc tiến việc thành lập Hiệp hội giáo viên trường học người Hoa. Sau này, vào năm 1973, người Malaysia gốc Hoa đã phát động Phong trào phục hưng các trường Trung học Độc lập dạy tiếng Hoa ở Perak...
Trên thế giới ngày nay, ngoài Trung Quốc, chỉ có Malaysia có hệ thống giáo dục mẫu giáo, tiểu học và trung học dạy tiếng Hoa.
Điều đáng tiếc là kỳ thi chung của các trường Trung học Độc lập tiếng Hoa chưa được chính phủ Malaysia công nhận, các trường Trung học Độc lập tiếng Hoa không được nhận bất kỳ nguồn kinh phí nào từ chính phủ, họ chỉ có thể dựa vào sự tài trợ của người gốc Hoa, học sinh phải trả tiền. Hơn nữa hầu hết học sinh của trường Trung học Độc lập tiếng Hoa nếu muốn đào tạo chuyên sâu, chỉ có thể học đại học dân lập, hoặc đăng ký đại học nước ngoài.
Chỉ có tri thức mới có thể mở ra vùng trời mới.
Lương Thục Bảo đã cố gắng đưa Chương Chi Vi đến học tại một trường Trung học Độc lập tiếng hoa ở Johor Bahru, nơi này được quản lý nghiêm ngặt, mỗi tháng được về nhà một lần. Chương Chi Vi đã có mục tiêu mới một lần nữa, cô sẽ học ở nơi này rồi đăng ký nhập học đại học ở Anh Quốc - trong những ngày nghỉ lễ, cô phải làm việc chăm chỉ để kiếm được khoản học phí cao ngất ngưởng trong tương lai. Sớm muộn gì thì tiền mặt và vàng thỏi trên người cũng sẽ cạn kiệt. Chương Chi Vi không muốn nhàn rỗi. Cô đã được mở mang tầm mắt thì sẽ không cam chịu ở yên một xó nữa.
Lương Thục Bảo nói đúng, bản thân cô cũng không muốn sống cả đời ở trong xóm nhỏ này.
Cuộc đời thuộc về Chương Chi Vi đã kết thúc, bây giờ cô là Lương Mỹ Hoa, em gái của Lương Thục Bảo.
Chương Chi Vi qua lại giữa Johor Bahru và cảng Mersing, thỉnh thoảng đến Nhà thờ Hồi giáo trên đỉnh núi, đứng cạnh tòa nhà màu xanh trắng có thể cảm nhận thưởng thức phong cảnh của dòng sông, Biển Đông và những ngôi làng nhỏ yên tĩnh. Ẩm thực Nyonya vẫn luôn truyền cho nữ, không truyền lại cho nam. Lương Thục Bảo đã dạy Chương Chi Vi làm bánh pate tôm hình tròn khô cứng từ tôm bạc nhỏ và muối, rồi dùng bánh pate tôm đó làm ra loại sốt cay sambal.
Thỉnh thoảng Chương Chi Vi đến miếu cúng bái thần thổ địa, nghe nói ông ấy có thể giữ cho thiên hạ thịnh vượng, nhưng Chương Chi Vi không có gì để ước. Trước đây cô không tin vào thần phật, nếu không cô đã ngăn cản Lục Đình Trấn khi anh nhét hạt niệm vào người cô. Lương Thục Bảo cầu khấn chồng chị ấy ra biển bình an trở về, mong rằng mình sớm mang thai, sinh ra kết tinh tình yêu của mình, mong cho em gái Mỹ Hoa học hành đỗ đạt, có thể thuận lợi xin vào các trường đại học chất lượng...
Chương Chi Vi thì cầu nguyện cho Lương Thục Bảo cầu được ước thấy.
Còn cô và Lục Đình Trấn, Hoa Ngọc Quỳnh, Gà Đen, ông chủ Lục, bà Lục...
Dường như đã là người của hai thế giới.
Kể từ đây núi non chẳng thể tương phùng.
Nỗi nhớ mong cách cả đại dương.
Lục Đình Trấn vừa ăn tối xong, kể từ khi Vi Vi gặp chuyện, trong vòng nửa năm anh đã gầy sọp đi. Làm việc, bàn chuyện làm ăn, cư xử với người khác, v.v… Lục Đình Trấn vẫn hệt như trước đây. Chỉ khác là anh càng ngày càng ít cười hơn, thời gian trầm mặc càng ngày càng kéo dài.
Anh rất ít khi về biệt thự nhà họ Lục, chỉ ngủ ở trong phòng ngủ của Vi Vi. Căn hộ đã được sửa xong, Lục Đình Trấn đã làm cho Chương Chi Vi một phòng ngủ lớn, phòng thay đồ rộng rãi sáng sủa, những tay săn hàng bên nước Pháp vẫn gửi trang sức xa xỉ trong quý mới về, hỏi Lục Đình Trấn rằng cô chủ có hài lòng hay không.
Lục Đình Trấn đáp: “Cô ấy rất hài lòng.”
Lục Đình Trấn đã tổ chức cho Vi Vi một tang lễ đơn giản, tất cả mọi thủ tục đều do anh đích thân lo liệu. Nhưng đối với người ngoài, Lục Đình Trấn chỉ nói Vi Vi đang du học nước ngoài, hoặc bị bệnh.
Anh vừa không mong muốn linh hồn của cô không được siêu độ, vừa tự dối gạt mình, ôm ấp hi vọng cô vẫn còn trên đời này.
Hoa Ngọc Quỳnh và vú Trần vẫn làm việc ở nơi này, Lục Đình Trấn đã biến căn hộ này thành căn hộ mà Chương Chi Vi thích, nhưng tiếc là cô không thể quay về ngắm dù chỉ một lần.
Chớp mắt đã đến Tết, bữa cơm tất niên của nhà họ Lục vào năm nay im ắng hơn mọi năm. Bà Lục vẫn luôn đau ốm, chứng ho càng ngày càng nghiêm trọng. Lục Đình Trấn nhìn bàn ăn, gọi vú Trương: "Sao không chuẩn bị bát đũa cho Vi Vi?”